Đang ở dưới quầy lễ tân bỗng có tiếng chuông điện thoại của khách nam phòng 308 gọi xin mấy cái “bảo hộ lao động” cho an toàn. Lại được bà cô khéo nhắc vì khách quen. Cương chạy hùng hục lên đưa “bảo hộ” cho khách mà không tin nổi ở mắt mình…
Mang “ bảo hộ lao động” lên phục vụ người yêu và người tình
Đang đi thực tập nên có nhiều thời gian rảnh, Cương được ông chú họ hàng tin tưởng, nhờ tới trông coi hộ cái nhà nghỉ ở Phùng Khoan mấy ngày cuối tuần. Được nghe những chuyện bi hài trong nhà nghỉ đã lâu, nay anh muốn “ mục sở thị” hẳn cảnh những kẻ đi ăn vụng bị bắt quả tang, rồi lại đến những em chân dài cặp với đại gia…Vội vàng đồng ý luôn, Cương không ngần ngại trả lời.
Hôm ấy là cuối tuần, trời về chiều lại lâm thâm mưa phùn, khách vào nghỉ cũng không được đông đúc như mọi hôm. Nhác thấy bóng một chiếc xe lao thẳng vào nhà nghỉ, anh đã khấp khởi mừng thầm, vì nghĩ hôm nay cũng phần nào ” vớt vát” được chút ít. Đang tươi cười niềm nở chào khách, anh bỗng dừng khựng lại khi thấy người con gái bước xuống xe ngay sau gã đàn ông to béo. Mới nhìn đằng sau lưng, anh đã nhận thấy có nét gì đó quen quen. Mái tóc dài suôn mượt, óng ả buông thả xõa trên bờ vai, lại đúng mùi dầu gội quen thuộc anh rất thích và thường xuyên ngửi thấy.
Cái dáng người nho nhỏ, eo thon, đôi chân dài lại càng đẹp hơn khi kết hợp cùng đôi dép cao chừng 7cm. Những nét cơ bản ấy, tuy chỉ là sau lưng, nhưng cũng đủ để anh nhận ra những nét đó hoàn giống với Lan – người yêu của anh. Tim như đau thắt lại, anh Cương như không dám đứng tiếp ở đó, để nhìn tận mặt người con gái , khi mà cô cất xong mũ bảo hiểm an toàn vào xe, bỏ khẩu trang xuống, quay ra, và đối mặt với anh…
Đúng lúc, có tiếng của bà cô gọi giật lại, làm anh lúng túng, không kịp ở lại đợi cái ngoảnh mặt quay ra của cô gái, mà như phản xạ, hấp tấp chạy tới chỗ có tiếng gọi. Chạy vào phòng, bà cô đã ghé tai nói nhỏ, dặn dò “ Khách quen đấy, tiếp đón tử tế cháu nhé.” Bà cô còn cho biết thêm ông khách quen đó là giám đốc 1 công ty làm ăn có tiếng chuyên phân phối đồ bảo hộ lao động cho các công trình xây dựng.
Như không muốn tin vào tai mình, anh quay bước ra mà người như trên mây trên gió. Trong lòng, anh cứ hi vọng, lúc đó, mắt anh bị hoa, anh đang nhìn nhầm. Hay, cũng có thể có người con gái giống Lan ( tên cô người yêu của anh) lắm chứ, trên đời này, sự giống nhau như thế nhiều mà. Bao nhiêu suy nghĩ cứ vụt lên trong đầu, anh càng cố quên hình ảnh người con gái vừa gặp bao nhiêu, thì lại hình dung ra lúc cô gái ấy quay mặt lại, bỏ khẩu trang ra. Và hiện lên, là khuôn mặt xinh xắn, quen thuộc của Lan, người con gái anh yêu thương, tin tưởng mấy năm nay. Nghĩ tới đó, anh không biết mình phản ứng thế nào, không nghĩ ra mình lúc đó sẽ thế nào, mình sẽ làm gì…:Lúc đó, anh chỉ hi vọng và hi vong người đó không phải là Lan, dù chỉ 1% anh cũng vẫn hi vọng.
Đi về quầy lễ tân, cũng đúng là lúc điện thoại ở bàn reo lên, là khách ở phong 305 ( phòng mà cô gái anh nghĩ giống Lan) goi, nhờ mang cho xin vài cái “bảo hộ lao động”. Giọng người đàn ông đầu dây vẻ gấp gáp, càng làm cho Cương đỏ mặt, thêm phần lúng túng, nhưng trong lòng cũng đang mong mau chóng xác định đúng danh tính cô gái mà anh nghĩ là Lan kia. Với tay lấy thứ “bảo hộ an toàn” khách cần, anh bước vội lên cầu thang, tìm tới phòng 305. Vừa đi, tim anh đập thình thịch, anh càng mong người đó không phải là Lan bao nhiêu, thì anh lại càng sợ bấy nhiêu, đã định quay xuống, vì sợ không biết ứng xử thế nào nếu đó là Lan? Tát cô ấy thật đau, hay lôi cô ấy ra khỏi phòng, hay xông vào đánh gã đi cùng với cô…mọi thứ cứ nhảy múa, hỗ độn xuất hiện trong đầu anh.
Trước mặt đã là phong 305, thở một hơi dài rồi gõ cửa. Tiếng con gái ở trong vang ra, anh giật mình vì nghe cũng quen quen, người con gái ấy chỉ hỏi câu ai đó, nhưng cũng làm anh cảm nhận được nét quen thuộc. 1% hi vọng trong anh giường như không còn, anh muốn nhắm mắt lại trước khi cánh cửa phòng kịp mở ra. Nhưng, thật không may, đôi mắt đỏ ngầu vì thất vọng, vì tức giận, vì bất ngờ của anh đã không kịp đóng lại trước khi cánh cửa phòng mở ra…
Người con gái đứng bên trong cánh cửa, khăn tắm quấn hờ ngang ngực như có thể tụt bất cứ lúc nào, mái tóc dài buông xõa, đôi chân trần…hiện ra trước mặt anh. Nếu là thằng đàn ông khác có lẽ chỉ nhìn chăm chú hơn thì cũng có thể nhìn thấy rõ cơ thể cô bởi cái kiểu mặc mà như không của Lan. Tối sầm mặt lại, anh cũng thấy Lan của anh ngượng ngịu, mặt tái đi, rồi đỏ lên, cũng quá bất ngờ trước tình cảnh trớ trêu này. Suýt rơi khăn tắm, Không kịp nói gì, cũng không để Lan nói gì, anh dúi vào tay Lan mấy cái mà gã đàn ông lên cùng Lan yêu cầu, rồi lặng lẽ khép cửa phòng, quay vội đi xuống cầu thang. Lan không chạy theo anh, cũng không nắm tay quỳ xuống xin anh tha thứ, như anh từng nghĩ…
Trời đất quanh anh như sụp đổ, anh không tin vào sự thật mình vừa chứng kiến, không tin rằng người con gái bấy lâu mình yêu thương, tin tưởng lại là gái làm tiền thế này. Lan đâu phải là cô sinh viên nhà nghèo, hiếu học như em nói. Vậy ra, em chính là khách quen ở đây, hầu như tuần nào cũng dẫn khách vào nhà nghỉ này, và ở qua đêm, nên nhân viên ở đây ai cũng nhẵn mặt. Biết trách ai đây, trách Lan vô tình, hay trách ông trời trêu ngươi, bao nhiêu nhà nghỉ, sao em không vào, mà lại chọn nhà nghỉ của họ hàng tôi? Bao nhiêu ngày tới trông hộ chú, sao tôi không chọn ngày nào khác, mà lại chọn đúng ngày để được gặp em ở đây trong hoàn cảnh chớ trêu này?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét